(VTC News) - Đến khi tài sản mang theo đã cạn kiệt, ông Hùng đang tính chuyện ở lại Trung Quốc làm thuê để tìm con thì niềm vui bất ngờ tìm đến. Trong một lần lang thang ở thị trấn Đông Hưng, ông vô tình nhìn thấy hai chữ “Shongbai” hiện ra lờ mờ phía sau tấm biển nhỏ của một quán bia.
11 lần lặn lội nơi đất khách quê người để tìm con, ông Hùng không chỉ đối mặt với sự bất đồng về ngôn ngữ mà sinh hoạt cũng hoàn toàn bị đảo lộn. Ông kể, mỗi ngày ở Trung Quốc ông phải tiêu khoảng 1 triệu đồng để trang trải mọi chi phí. Sau hơn 150 ngày, gần 200 triệu đồng ông mang theo lần lượt "đội nón ra đi". Những chi phí này do gia đình ông gom góp, vay mượn và bán một số vật dụng có giá trị trong nhà mới có được.
Trong những
lần xuất ngoại, ông Hùng thường chọn những nhà nghỉ rẻ tiền để ở.
Trung bình giá thuê nhà nghỉ khoảng 200 nghìn đồng/ngày. Nhiều lúc cháy
phòng, chủ nhà nghỉ có ý định ghép thêm người ở cùng để chia bớt
tiền trả nhưng ông nhất định không chịu: “Lúc nào tôi sang đây cũng
mang theo tiền bạc vậy nên không thể để ai ở cùng được. Nhỡ ra mà có
chuyện không biết tính ra sao”.
Ông Hùng trầm tư kể lại hành trình gian nan những ngày tìm con ..
Quá nửa số tiền mang sang Trung Quốc ông
chi phí cho việc đi lại. Giá taxi không đắt hơn ở Việt Nam nhưng một
ngày đi lại vài lần quanh thị trấn, tiền bạc ông mang sang cũng cạn
đi nhanh chóng.
Chẳng thể tính nổi một ngày đôi chân đã bước bộ bao nhiêu cây
số chỉ biết rằng trong tất cả những nơi muốn tìm ông đều phải đi bộ
vì “đường to làm gì có những nhà chứa gái mại dâm”. Dù bụng đói ôngcũng không dám cho phép mình hoang phí. Cháo và cơmlà hai món ăn lặp lại thay đổi qua ngày.
Đi
tới đâu, ông Hùng cũng nghiên cứu rất kĩ về các loại xe, lịch trình của
xe, thời gian di chuyển rồi từ đó ông tính ra quãng đường mình
trải qua. Trong một lần đi từ Quảng Châu xuống Phòng Thành, lúc đó đã
quá nửa đêm, ông phải ngủ ngoài đường. Ngồi thu lu một góc, ông hút hết
một bao thuốc lá để chống chọi cái lạnh thấu xương của mùa đông Trung
Quốc.
Tết
Nguyên Đán năm 2008, khi hàng triệu gia đình Việt Nam đang quây quần
bên gia đình, ông Hùng vẫn một mình nơi đất khách tìm con. Hơn 10 ngày
Tết cũng không có chút manh mối nào, ông lủi thủi trở về chờ dịp xuất
ngoại lần sau.
2 lần suýt bỏ mạng nơi đất khách
Trong
hành trình của mình, ông nhớ có 2 lần ông ốm thập tử nhất sinh. Một lần
đau bụng tưởng không qua khỏi, phải nhờ tới người bạn Trung Quốc đưa đi
bệnh viện mới cứu được mạng sống. “Tôi không biết nói thế nào cho người
ta hiểu, vội lấy tay họ đặt lên trán, mặt thì nhăn nhó. May mà họ hiểu
đưa tôi đi bệnh viện cấp cứu, không thì…”
Hành
trình tìm con có những lúc tưởng như có thể kết thúc khi đôi
mắt mòn mỏi của ông chợt thấy bóng dáng một cô gái rất giống con mình.
Lần đó, ông lại giả làm khách làng chơi vào đúng nơi cô gái vừa vào, gọi đúng cô gái muốn tìm. Trong
lúc chờ chủ quán dắt khách ra, ruột gan ông như bị thiêu đốt với ý
nghĩ sắp tìm được con. Ông nghĩ sẽ phải nói cho con những gì, sẽ phải
chuẩn bị làm gì để có thể cứu thoát con an toàn trong “tổ quỷ”. Đến khi
bà chủ dẫn một cô gái trẻ đẹp ra trước mặt ông mới sững người lại buồn
rầu: “Cô bé kia cũng chỉ trạc tuổi con gái tôi, nhìn dáng người cũng
hao hao nhưng không phải. Nhìn đằng sau thì giống lắm. Đó là một cô bé
ở Hòa Bình”.
Cuốn sổ tay chi chít các số điện thoại những người gọi điện nhờ ông Hùng tìm giúp con
Có lẽ tâm trạng nôn nóng muốn tìm được con
đã khiến ông Hùng không ít lần ông nhận nhầm người. “Từ ngày sang
Trung Quốc, bia rượu tôi không uống vì luôn phải để đầu óc tỉnh táo, tập trung". Tuy nhiên, sau mỗi lần nhầm, mong muốn tìm ra con của ông lại càng cháy bỏng.
11
lần xuất ngoại kèm theo 11 cái tên khác nhau, quê quán mỗi lần một
khác. “Tôi giả làm lao động Việt Nam sang tìm việc hay khách làng chơi
nên mới có thể tiếp cận được hang ổ của những động mại dâm trá hình. Tới mỗi nơi tôi lại xưng những tên khác nhau như Hùng, Dũng, Cường,
Thắng… và tuyệt đối không bao giờ nói mình đang đi tìm con. Nói ra chắc
tôi không còn sống đến ngày hôm nay để trở về”.
Ông tâm sự: “Các cháu bị bán vào đây có đến
70% bị người tình hờ lừa. Nhiều cháu bị bọn buôn người lừa
qua mạng…Thấy chúng nó chỉ đáng tuổi con tuổi cháu mình, tôi thường cho
chúng tiền và hỏi thông tin về cháu Mai rồi nhanh chóng trả chúng về
cho bà chủ vì sợ bị nghi”. Đi tới bất kì địa điểm nào, ông Hùng đều gọi
điện về cho gia đình ông Hữu, một người bạn Trung Quốc để họ có thể yểm
trợ khi cần thiết. Ông Hùng giao hẹn, nếu sau 3-4
ngày mà không thấy ông liên lạc gì thì chắc chắncó việc chẳng lành và nhờ ông Hữu cứ tìm đến địa điểm cuối cùng ông nhắn để tìm.
20 triệu cuối cùng và cuộc hội ngộ “đứng tim”
Sau hơn 10 ngày lăn lộn trong chuyến xuất
ngoại thứ 11, hơn 20 triệu đồng ông Hùng mang theo cũng đến lúc cạn
kiệt. Ông Hùng nhớ lại: “Đó là 20 triệu cuối cùng, nhà tôi cũng
không thể xoay đâu ra thêm tiền được nữa. Nếu không tìm được con tôi sẽ
ở lại đây kiếm việc làm và tiếp tục tìm con khi nào tìm được mới trở
về”. Trước đó, ông Hùng cũng đã nhờ một số người bạn Trung Quốc tìm cho
những công việc lao động chân tay phù hợp sẵn sàng cuộc chiến trường kì tìm con
bên nước bạn.
Rồi trong
một lần lang thang khắp thị trấn Đông Hưng, ông Hùng chợt phát hiện
hai chữ “Shongbai” hiện ra lờ
mờ phía sau tấm biển nhỏ của một quán
bia. Linh cảm mách bảo cho ông biết, con gái của ông đang ở đây. Ông
vội liên lạc với gia đình ông Hữu nhờ giúp đỡ. Ông Hữu cũng nhanh chóng báo cho lực lượng công an.
Trong khi chờ đợi ông Hữu, ông Hùng mạnh dạn bước vào quán như những lần ông giả khách làng chơi trước đây. Song chủ quán không vồn vã ra tiếp
đón ông như những quán khác. Đích thân bà chủ quán lôi ghế lại ngồi sát một bên cửa, vừa quan sát ông vừa tỏ ra sợ sệt, bất an.
“Có lẽ linh cảm của bà ta cũng thấy có gì đó chẳng
lành nên mới có hành động kì quặc đến thế”, ông Hùng kể. Ông vừa ngồi vừa nói chuyện với bà chủ và bày tỏ ý định "tìm hàng" của mình. Ông cố tình kéo dài thời gian để chờ liên lạc của ông Hữu. Không để ông đợi lâu, một lúc sau, ông Hữu cùng lực lượng
công an có mặt.
Trước sự xuất hiện đột ngột của công an, bà chủ quán chỉ còn cách cho gọi những cô gái có mặt trong quán ra để "đối chứng". Và
rồi niềm vui của người cha đã vỡ òa khi đứa con sau bao ngày tìm kiếm đứng đang đứng trước mặt ông. Ông ôm chầm lấy con mà nước mắt
tuôn trào. Bé Mai cũng quá bất ngờ, chỉ biết ôm lấy bố khóc nức nở.
Hành trình của ông đã có một kết
thúc có hậu. Hiện tại con gái ông đã trở lại sinh hoạt bình
thường cùng gia đình. Sau
khi trở về, cô bé cho biết vì lên mạng chát nên đã quen các đối tượng
xấu và bị chúng lừa bắt đi Trung Quốc. Trong một lần hiếm hoi thoát
được ra ngoài cô đã kịp nhắn lạ thông tin ít ỏi là hai chữ "shongbai" cho bạn bè.
Từ manh mối rất mơ hồ này, với tình thương con vô bờ bến của người cha, ông Hùng đã làm lên được điều kỳ diệu mà không phải ai cũng có đủ niềm tin để thực hiện được.
Phạm Thịnh
Bạn
có cảm nghĩ gì khi đọc câu chuyện trên? Bạn có biết thêm những
trường hợp tìm con hay con tìm cha mẹ nào làm bạn xúc động? Hãy gửi
chia sẻ với chúng tôi vào ô thảo luận cuối bài viết? Gõ Tiếng Việt để
được đăng tải. Trân trọng!