Lê Văn Luyện đụng độ sát thủ Na uy?
Thủ phạm vụ giết 93 người tại Na Uy Anders Behring Breivik nếu tòa chứng minh y không hề mắc bệnh tâm thần, có thể lĩnh án cao nhất 21 năm tù. >>Hãy viết ý kiến của bạn
Cùng rơi vào hoàn cảnh khốn cùng: bị đánh thuốc mê, bị lừa bán sang Trung Quốc. Cho đến khi được cứu thoát trở về Việt
Phải khó khăn lắm chúng tôi mới thuyết phục được vị thương nhân ngoài 50 tuổi có tấm lòng nghĩa hiệp đã giải cứu 16 cô gái kể về chiến công của mình. Chúng tôi không nêu họ tên ra đây, chỉ tạm gọi một cái tên chung chung là ông giám đốc. Sau đây là câu chuyện của ông giám đốc ngoài 50 tuổi:
Hai lần mạo hiểm ở Long Châu
"Do quan hệ làm ăn, tôi thường sang Trung Quốc. Thấy tôi nói tiếng Trung Quốc không thạo, sợ không thoải mái khi trò chuyện với tiếp viên người bản xứ nên các ông chủ người Trung Quốc thường dẫn đến nhà hàng có người Việt
Hôm đến ăn ở nhà hàng thành phố Long Châu (Quảng Tây), chúng tôi đi 5 người, chỉ mình tôi là người Việt. Có 5 cô tiếp viên phục vụ trong đó có 1 cô người Việt Nam tên là Hồng. Nói chuyện với Hồng, tôi biết được hoàn cảnh của cô rất éo le.
Hồng sống ở thành phố Vinh, trong một lần đi buôn với bạn, bị đánh thuốc mê, khi tỉnh dậy đã thấy mình ở Trung Quốc. Cô tâm sự: "Chủ nhà hàng bắt ép em tiếp khách. Em đã tìm nhiều cách trốn về Việt
Hồng kể ở đây còn có một cô bạn tên là Xuân. Hoàn cảnh của Xuân cũng thê thảm lắm. Hai chị em Xuân đi du lịch Hồng Kông, khi về đi bằng tàu hoả thì bị đánh thuốc mê, bán vào nhà chứa này. Em gái Xuân còn trẻ, chưa chồng nên chủ nhà hàng bán cho một người Trung Quốc làm vợ. Còn Xuân bị bắt làm gái. Khác với nhiều cô gái Việt
Nói đến đây, Hồng quỳ trước mặt tôi van xin tôi cứu cô thoát khỏi chốn địa ngục này. Tôi không cầm được lòng và đã nhận lời giúp cô. Tôi ghi họ tên, tuổi của Hồng và Xuân, nói với cô việc mình sẽ báo công an Trung Quốc đến cứu giúp.
Ra khỏi nhà hàng, tôi điện thoại cho Interpol tỉnh Quảng Tây, cho biết họ tên, tuổi của hai cô gái người Việt. Không đầy 1 giờ sau, công an ập đến kiểm tra nhà hàng. Sau khi kiểm tra đúng họ tên 2 cô, họ đưa 2 cô về đồn. Sáng hôm sau, 2 cô được đưa ra cửa khẩu và trở về Việt
Lần thứ hai vào đầu năm 2002, chúng tôi ăn cơm tại một nhà hàng quen cũng ở thành phố Long Châu. Tôi nói với mấy bạn Trung Quốc: "Tôi muốn mời tất cả những người Việt
Hôm đó tôi đếm có 13 cô gái Việt
Đến bước đường cùng, Oanh đành buông xuôi làm gái mại dâm. Tình cảnh cô Hoa người Thanh Hoá cũng chẳng khá hơn gì. Hoa chống đối đi khách bằng cách nhảy từ lầu 3 xuống đất. May thay, cô rơi đúng vào dây phơi quần áo nên chỉ bị thương nhẹ.
Hành động quyên sinh của các cô gái Việt
Biết tôi là người Việt, các cô xúm quanh khóc lóc van xin nhờ cứu giúp. Tôi trào dâng nỗi xót xa, rút ĐTDĐ gọi ngay cho công an Trung Quốc, bất chấp sự nguy hiểm có thể đến với mình. Tôi bảo với công an là sau 30 phút nữa thì đến. Tiếng Quảng Tây của tôi tạm ổn nên interpol Trung Quốc hiểu hết. Đúng giờ giao ước, công an ập đến, bao vây khám xét nhà hàng. 13 cô gái Việt
Cuộc "đào tẩu" ở Trịnh Châu
Lần thứ ba vào giữa năm 2002, số phận run rủi thế nào tôi lại gặp một cô tiếp viên người Việt
"Em đi buôn bán cùng bạn, không ngờ lại bị chúng đánh thuốc mê và bán sang đây. Nhiều lần em bỏ trốn nhưng không thoát, bị chúng đánh rất dã man". Hiền vừa khóc vừa kể.
Cô van xin tôi đưa cô về với gia đình, về với đứa con thơ dại không người chăm sóc. Cô kể cuộc sống của chị em ở đây không bằng loài cầm thú. Tôi lại vắt óc nghĩ suy cách cứu cô. Chúng tôi bàn nhau khoảng 30 phút sau khi tôi ra khỏi nhà hàng, chị quản lý người Việt
Mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch đã định nhưng bọn bảo kê cũng phát hiện ra. Xe chúng tôi chở Hiền phóng vun vút về hướng trung tâm thành phố, theo sau là 4- 5 chiếc xe máy của bọn bảo kê gầm rú bám đuổi theo. Cuộc rượt đuổi diễn ra khá lâu làm náo loạn đường phố. Anh lái taxi sợ vãi mồ hôi cho xe chạy tít mù nên cuối cùng cũng cắt được đuôi.
Vào thành phố, chúng tôi đổi sang xe taxi khác và đi về trụ sở công ty của tôi ở gần đấy. Nửa tiếng sau thấy yên ắng, tôi lại gọi một xe ô tô khác chở Hiền ra cửa khẩu Thuỷ Khẩu (Cao Bằng). Tôi gọi điện cho anh bạn người Việt
Bằng giọng kể buồn buồn, lời ông giám đốc tưởng như phát ra từ trái tim hay từ nơi sâu thẳm tâm hồn của một tấm lòng doanh nhân nghĩa hiệp. "Tôi là dân làm ăn, sang bên đó thấy con gái Việt
Trong một tuần ở Trịnh Châu, họ đưa mình đến nhiều nhà hàng có gái Việt
Gái Việt
Nhưng đấy chỉ là nói miệng với nhau, thực tế lại khác xa một trời một vực, làm gì có chuyện tự do. 3 năm bị khai thác hết công suất, quãng thời gian quá dài này cũng đủ vùi dập làm phai tàn nhị rữa bất cứ bông hoa nào. Các cô đều mong ngóng từng ngày được chủ trả tự do và thường vỡ mộng căm phẫn khi nhận ra rằng mình lại bị chủ bán sang cho một nhà hàng khác.
Bi kịch về thời gian, nỗi ô nhục về thể xác, tâm hồn lại được lặp lại. Nhà hàng nọ bán cho nhà hàng kia, cứ quay vòng như thế, cho đến khi các cô thân tàn ma dại, khách không chấp nhận nữa thì chúng thải. Mọi sự chống đối đều bị đánh đập rất dã man bởi bọn bảo kê. Tận mắt chứng kiến những mảnh đời đấy, tôi cảm thấy rất đau xót!".
Sau 3 lần ra tay, ông giám đốc đã cứu thoát cả thảy được 16 cô gái về Việt
(Theo Đời sống và Pháp luật)